Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

Những người mắc bệnh thích 'chôm' đồ

Ảnh minh họa: Infobarrel.

Gần 30 tuổi, lớn lên trong một gia đình nề nếp, học giỏi, giao tiếp tốt nhưng Thanh lại có tật ăn cắp. Dù biết sai nhưng cô không thể kiểm soát được hành vi của mình những lúc nhìn thấy sự sơ hở của người khác.
Không nghiện hút, phá phách, lêu lổng theo nhóm bạn xấu, cô chỉ có một khuyết điểm là hay ăn cắp, của cả những người trong gia đình và ngoài xã hội. Từ năm 5 tuổi, cô đã có hành vi này và tiếp tục cho đến khi trưởng thành dù hầu như không lần nào trót lọt. Nhiều lần bị đưa ra pháp luật, xử tù nhiều năm nhưng Thanh vẫn chứng nào tật ấy.

Không phải vì thiếu thốn mà cô đi ăn cắp, mà đơn giản chỉ là không thể kiềm chế ham muốn lấy đồ cho bằng được. Điều này khiến cả gia đình cô đau lòng khi thấy con phạm pháp mà không thể làm gì giúp được.

"Khuyên bảo, răn đe, rồi động viên con cải tạo tốt để hoàn lương nhưng vẫn không được. Bản thân nó cũng biết là mình sai, 'rất đáng xấu hổ, đáng bị trừng phạt nhưng lại không thể kiềm chế được', nghe con nói thế tôi lại càng xót xa hơn", mẹ Thanh bùi ngùi cho biết.

Tiến sĩ Lã Thị Bưởi, Trưởng Phòng khám Tuna (Phố Vọng, Hà Nội) cho biết, trẻ ở mọi lứa tuổi, từ chưa đến tuổi đi học đến những trẻ trong độ tuổi thanh thiếu niên đều có thể thực hiện hành vi trộm cắp. Có trẻ ăn cắp vì muốn có cảm giác hồi hộp hoặc như một cách để nổi loạn, để xả stress hay như một cách phản kháng lại gia đình. Nhưng khi hành vi đó lặp đi lặp lại từ nhỏ, trong vòng 6 tháng liền thì được gọi là chứng rối loạn hành vi, một bệnh lý về tâm thần như trường hợp của Thanh.

Trẻ mắc bệnh lý này không phải là hiếm gặp. Đang học lớp 7 ở một trường công lập, Hùng được cha mẹ xin chuyển sang một trường tư, chất lượng cao. Lý do là ở trường cũ, cậu hay ăn cắp đồ vật của các bạn, hở ra cái gì là lấy. Vì thế, bố mẹ xin cho cậu chuyển trường, hy vọng với sự quản lý chặt chẽ của trường mới, cậu sẽ thay đổi.

Tuy nhiên, theo lời kể của chị Xuân, mẹ Hùng thì ở môi trường mới toàn con nhà giàu, nhiều đồ đẹp, vì thế hành vi ăn cắp của cậu không những không thay đổi mà càng có nhiều cơ hội thực hiện. Lâu lâu, mở cặp sách của con lại thấy toàn đồ mới, dù gia đình không mua cho cũng không cho tiền.

"Tôi nói mãi, chồng tôi cũng đánh nhiều trận mà nó cũng không chừa. Được một hai ngày không thấy con có đồ lạ, tưởng yên, ai dè đâu vẫn hoàn đấy. Mà gia đình có thiếu thốn gì cho cam, nó lấy xong lại vứt đầy ngăn kéo chứ có dùng đâu", chị Xuân cho biết.

Theo tiến sĩ Bưởi, rối loạn hành vi này hay gặp ở lứa tuổi vị thành niên. Trẻ lấy cắp một đồ vật nào đó không phải vì thiếu thốn mà chỉ là nhìn thấy thích, nổi ham muốn chiếm đoạt cho bằng được. Khi lấy được, trẻ cảm thấy như mình đã đạt được thắng lợi, thấy thú vị. Nhưng có được rồi, trẻ lại bỏ đâu đấy hoặc cho người khác.

"Với những trẻ này, việc cha mẹ mắng mỏ, đánh đập cũng không có tác dụng. Vì thực tế, trẻ biết việc làm của mình là sai nhưng không thể kiềm chế được hành vi ăn cắp của mình. Trẻ thực hiện giống như nó là một bản năng. Đây không phải là vấn đề thuộc phạm trù đạo đức, mà là vấn đề về tâm lý", tiến sĩ Bưởi cho biết.

Theo tiến sĩ, hành vi ăn cắp thường bắt nguồn từ khi trẻ còn nhỏ, nếu được giáo dục, trị liệu đúng đắn trẻ có thể thay đổi. Nhưng nếu không có sự can thiệp, hành vi này sẽ tiếp tục và trở thành một thói quen, khi đó rất khó để trị liệu.

Tiến sĩ Bưởi khuyến cáo, ngay lần đầu phát hiện trẻ có hành vi ăn ắp, cha mẹ không nên nổi giận mà quát mắng, thậm chí đánh trẻ. Điều quan trọng là cần tìm hiểu lý do vì sao trẻ làm như thế và nhắc nhở con đó là hành vi sai trái. Cha mẹ cũng cần quan tâm đến con nhiều hơn, nếu hành vi này kéo dài liên tục trong 6 tháng dù trẻ đã được nhắc nhở nhiều thì cha mẹ nên đưa con đến gặp bác sĩ tâm lý.

VNE

Những bước đi kỳ diệu của cô bé không chân

Amina, cô bé ra đời đã không có chân và bị cha bỏ rơi, vừa thực hiện những bước đi chập chững đầu tiên trong đời, với sự giúp đỡ của đôi chân giả.

Bé gái Amina 4 tuổi là một trong số khoảng 4 triệu người Tanzania đang sống chung với sự tàn tật. Bé ra đời chỉ có một cánh tay và không có hai chân. Nhưng tuần trước, Amina đã đứng được thẳng lên và đi những bước đầu tiên.
Đó là nhờ những chiếc chân giả. Mẹ của Amina đã đi cùng con đến một bệnh viện đặc biệt cho những người tàn tật ở Dar es Salaam để lắp chúng.
Mặc dù Amina có thể bò trườn trên những chiếc chân dị tật của mình, song cuộc sống vẫn rất khó khăn với mẹ bé, Asha. "Chồng tôi đã bỏ đi ngay lần đầu tiên thấy Amina. Anh ta không thể chịu đựng được điều đó", chị giải thích.
Bác sĩ nội trú về chân giả người Ghana - Koho Moses Kofi - đang thực tập 6 tháng tại bệnh viện này. Ông đang kiểm tra lại độ chắc chắn của chiếc chân giả.
Kofi nhét lớp lót vào trong giúp chiếc chân giả tạo cảm giác thoải mái. Khoảng 2.500 chiếc như vậy được làm ở bệnh viện mỗi năm. Vì là bệnh nhân được trợ cấp, nên chị Asha chỉ phải trả 15 đôla cho đôi chân mới của Amina.
Bác sĩ đang kiểm tra lại xem xương háng của bé có tựa thoải mái lên chân giả không. Đây là giây phút Amina được đứng lên lần đầu tiên. Khoảng 90% bệnh nhân của bệnh viện này là trẻ em.
Cô bé nghỉ ngơi trước khi luyện tập đi. Amina là đứa trẻ vui vẻ. "Con bé luôn khiến tâm trạng tôi dễ chịu", mẹ bé nói.
Amina vẫn phải tập luyện nhiều tuần nữa trước khi học được cách tự đi. Vì chỉ có một tay, nên việc giữ thăng bằng của bé rất khó khăn. Nhưng một khi có thể đi được, bé sẽ được lắp cả tay giả nữa. Mẹ bé giờ đây đang đợi đến ngày con gái mình có thể đến trường, trang BBC cho biết.
VNE

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2009

Hiến giác mạc trong cơn đau ung thư

“Cả đời tôi đã khổ sở, nay về với cõi tiên có nguyện vọng được hiến tặng giác mạc của mình cho y học để mang lại ánh sáng cho người khác…”, dòng chữ được bà Nhàng tự tay viết trong cơn đau vật vã của bệnh ung thư gan giai đoạn cuối.

Bà Trịnh Thị Nhàng sống ở khu tập thể Pháo Binh, xã Xuân Đỉnh, huyện Từ Liêm, Hà Nội cùng cậu con trai.

Sinh năm 1953, học hết lớp 10, bà làm công việc thu mua lương thực, rồi lập gia đình. Được mấy năm thì bà bị mẹ chồng vu cho tội ngoại tình. Nhờ sự sắp xếp của hai gia đình, mọi chuyện cũng ổn thỏa, bà sinh được một người con trai. Nhưng chẳng bao lâu sau bà bị bệnh, phải mổ đến 3 lần thì người chồng nhất quyết "rũ áo", bỏ lại 2 mẹ con.

Biết chắc mình sẽ "ra đi" trước bố mẹ, bà thường tâm sự với hai cụ: "Con chưa làm gì được cho gia đình, cho xã hội. Khi con chết, bố mẹ cứ cho con hiến giác mạc vì như thế có thể giúp hai người khác tìm lại được ánh sáng", cụ Trịnh Thiện Hệ, 80 tuổi, bố của bà Nhàng không kìm nổi những giọt nước mắt khi kể về người con gái bất hạnh, xấu số.

Ông Nguyễn Ngọc Minh (ngoài cùng bên trái), Chi hội trưởng Hội chữ thập đỏ xã Xuân Đỉnh, Từ Liêm cùng hai cụ thân sinh ra bà Nhàng và cháu gái. Ảnh: N.P.

Từ tháng 5/2009, bà Nhàng đã thấy đau dữ dội, khỏi được mấy ngày đến tháng 6, những cơn đau lại mỗi ngày dày vò bà. Cứ nghĩ là bị đau dạ dày, bà tự mua thuốc về uống, nhưng đến khi siêu âm thì mới phát hiện một khối u ung thư khá to, như bàn tay úp vào gan, liền với dạ dạy. Bệnh đã ở giai đoạn cuối, không thể cứu được.

Cảm nhận cái chết đang đến gần, bà Nhàng vừa cắn răng chịu đau vừa tự tay viết di chúc để lại, với tâm nguyện được hiến giác mạc khi qua đời. 4 ngày sau thì bà mất, ngày 30/10/2009.

Cụ Hệ kể lại, nhiều người cho rằng "moi mắt người ta ra không phải là việc thiện, mà là việc ác". Nhưng thấy nguyện vọng của con tha thiết quá, nên đêm con gái mất, cụ đã chạy đi gọi hội chữ thập đỏ của xã để họ cử người đến lấy giác mạc.

"Cả cuộc đời nó là một chuỗi những bất hạnh, đau ốm, bệnh tật, chuyện chồng con lại không suôn sẻ. Cả nhà ai cũng thương nó, nên dù đau đến từng khúc ruột chúng tôi vẫn cố gắng thực hiện tâm nguyện cuối cùng của nó. Những người sống cũng không phải ân hận gì trong suốt quãng đời còn lại. Cũng vì hơn ai hết chúng tôi hiểu được thế nào là sống trong mù lòa", cụ Hệ cho biết.

Bà thân sinh ra cụ đã phải sống ròng rã suốt 10 năm trong cảnh tối tắm, mù lòa. Mỗi lần cụ đi công tác về, lại thấy mẹ ngồi góc giường, cứ níu lấy con mà khóc, rồi ao ước giá như có ai có làm mắt bà sáng lại được.

"Cảnh mù lòa khổ lắm, đúng là 'giàu hai con mắt, khó hai bàn tay'. Mẹ tôi chả biết con cháu lớn thế nào, đi đâu, làm gì. Đứa nào về thăm bà lại bắt đến gần, lần hai bàn tay mà sờ. Vì thế, thực hiện được nguyện vọng của con gái gia đình ai cũng thoải mái, vì con đã làm một việc có ích cho xã hội", cụ Hệ tâm sự.

Bản thân mẹ bà Nhang là cụ Đào Thị Nhanh (82 tuổi) cũng tâm niệm một điều: "Khi nào tôi chết, nếu mắt còn sáng thì tôi cũng nguyện sẽ hiến giác mạc. Nếu lấy cả con ngươi tôi cũng cho. Nói thì nói vậy nhưng có ai lấy đâu".

Có rất nhiều người đăng ký hiến giác mạc nhưng bà Nhàng là một trong số rất ít người thực hiện được tâm nguyện đó. Bởi lẽ, hiến giác mạc là nguyện vọng của người chết còn thực hiện được hay không là việc của người sống. Hiện nay, vẫn còn khoảng 300.000 người mù có nhu cầu được ghép giác mạc nhưng lại thiếu trầm trọng nguồn cung cấp. Mỗi một người khi hiến giác mạc đã có thể mang lại ánh sáng cho hai con người.

VNE

Bé 2 tuổi chết vì sặc cháo

Được cô giáo mầm non cho ăn cháo, cháu Dương, hơn 2 tuổi (đường Lý Thường Kiệt, phường Lam Sơn, thành phố Thanh Hóa) bị sặc. Cháu đã tử vong sau 4 ngày cấp cứu tại 3 bệnh viện.

Sự việc xảy ra ngày 6/12. Ông Nguyễn Thanh Vân, Giám đốc Bệnh viện đa khoa Hợp Lực Thanh Hóa - nơi cháu Dũng được đưa đến cấp cứu ngay sau khi sặc cho biết, khi nhập viện, cháu trong tình trạng toàn thân tím tái, tim ngừng đập, phổi ngưng thở. Các bác sĩ của bệnh viện ngay lập tức hút cháo, đặt nội khí quản, cho thở bình ôxy, bóp bóng... giúp tim phổi cháu hoạt động lại được nhưng rất yếu.

Sau đó, cháu Dũng được chuyển đến Bệnh viện Nhi Thanh Hóa và ngày 8/12, người nhà đã đưa cháu đến Bệnh viện Nhi Trung ương, Hà Nội để điều trị tiếp. Tuy nhiên, hai ngày sau, thấy tình trạng của cháu quá yếu, gia đình đã xin cho cháu về quê và cháu đã tử vong ngày 10/10.

Theo bác sĩ Vân, các trường hợp bị sặc thức ăn cần được xử lý ngay lập tức, để càng lâu thì càng khó cứu sống, bởi việc cấp cứu có thể khiến tim, phổi hoạt động trở lại nhưng khi não thiếu oxy lâu sẽ khó có thể hồi phục. Ông Vân giải thích, ở trẻ em, chỉ cần 3-5 phút không có ôxy là não đã không hồi phục được, trong khi, trường mầm non nơi cháu Dũng bị sặc nằm cách bệnh viện 2 km nên việc chuyển cháu đi thực sự không mấy có ý nghĩa.

Ông Vân khuyến cáo, các bậc phụ huynh hay cô giáo mầm non, khi cho trẻ ăn, nếu trẻ sặc cơm, cháo cần ngay lập tức tìm cách khai thông đường thở cho trẻ, có thể lấy tay vỗ mạnh vào lưng, ngực cho trẻ ho, hắt hơi để dị vật bắn ra hoặc dùng miệng hút trực tiếp cơm, cháo ra ngoài, sau đó mới đưa trẻ đến cơ sở y tế gần nhất để được xử lý tiếp.

VNE

Vĩnh Thụy vui vẻ giữa thí sinh Mr. International

Tinh thần của đại diện VN rất phấn chấn sau những ngày đầu tiếp xúc với cuộc thi lớn tại Đài Loan. Vĩnh Thụy đã có những phút giây nô đùa thoải mái cùng các thí sinh khác trước khi bước vào các phần thi chính thức.

Các thí sinh tỏ ra hòa đồng và vui vẻ với nhau trong các hoạt động bên lề.
Vĩnh Thụy (giữa, hàng dưới) rất thích pha trò.
Mr. International 2008 Tiến Đoàn (trái) đồng hành với cuộc thi năm nay.
Vĩnh Thụy bên một "đối thủ".
Các chàng trai tận hưởng không khí Giáng sinh trên đường phố.
Vĩnh Thụy cẩn thận kiểm tra hành lý...
... và thử trang phục ngay tại sân bay.
Trước đó, ngày 8/12, đại diện VN được người thân, bạn bè tiễn ra sân bay. Trong ảnh là anh trai và chị dâu của Vĩnh Thụy.
Bạn thân Dzoãn Tuấn cũng bay từ Hà Nội vào, chúc Vĩnh Thụy lên đường may mắn.
VNE

Thứ Năm, 10 tháng 12, 2009

Dị ứng... vợ chồng

Tác nhân gây dị ứng có mặt ở khắp nơi không thể kể hết được. Tuy nhiên có một loại dị ứng khá kỳ lạ làm nhiều người dễ ngộ nhận khi mắc phải. Đó là dị ứng vợ chồng.

Theo thống kê, khoảng 5-8 người trong 1.000 phụ nữ trên thế giới bị dị ứng với tinh dịch của chồng.

Anh Nguyễn Văn C., 27 tuổi, kể: “Cứ lại gần vợ là tôi bị chảy nước mắt, hắt hơi, sổ mũi. Khi còn bồ bịch, ngồi cạnh, âu yếm người yêu tôi thường bị sổ mũi. Bác sĩ cho uống thuốc viêm mũi dị ứng thì hết. Bây giờ cưới rồi, tối gần vợ là hắt hơi, chảy nước mắt. Chả lẽ tôi dị ứng vợ?”.

Chị Lê Thanh V., 25 tuổi, thắc mắc: “Khi hai vợ chồng gần nhau, ảnh đổ mồ hôi là tôi nghẹt mũi. Sau đó người tôi nổi mẩn từng cục ở bụng, có hôm ở mặt. Chả lẽ tôi bị dị ứng chồng?”.

Lại có cặp khác cứ gần nhau xong chừng 10-15 phút là chị vợ bị ngứa ngáy, bỏng rát từ trong ra ngoài vùng kín, da đùi, da bụng cũng có những nốt mẩn đỏ. Chị vợ tưởng do vệ sinh không kỹ nên mua nước rửa phụ khoa, pha nước muối rửa cũng chả ăn thua. Cuối cùng, chị phải chọn giải pháp trước mỗi lần gần chồng là... uống thuốc chống dị ứng, bằng không thì suốt đêm không ngủ được. Đi gặp bác sĩ chị được chẩn đoán là dị ứng tinh dịch.

Có thật là vợ chồng dị ứng nhau?

Đúng vậy! Ở trường hợp thứ nhất anh C. có thể dị ứng hương thơm dầu gội đầu, nước hoa hay mùi kem trang điểm của vợ. Những thứ đó với người khác không sao, nhưng với anh nó giống dị nguyên lạ, chỉ cần hít phải là dị nguyên này đi vào cơ thể. Hệ miễn dịch lập tức sinh ra kháng thể chống lại dị nguyên này. Lần tiếp theo kháng thể sinh ra nhiều hơn. Kết quả là khi gần vợ thì anh hắt hơi, chảy nước mắt.

Trường hợp thứ hai chị V. dị ứng mùi mồ hôi của chồng. Johan - chuyên gia tâm lý thần kinh ở Trung tâm Nghiên cứu các giác quan hóa học Monell, Mỹ - cho biết mồ hôi người chứa hơn 2.000 hợp chất hóa học.

Chúng ta biết tinh dịch là một hỗn dịch bao gồm dịch từ ống dẫn tinh (chiếm 10% tổng thể tích), dịch túi tinh (60%), dịch tiền liệt tuyến (30%) và một lượng nhỏ từ các tuyến khác. Tinh trùng chỉ chiếm 1% tinh dịch. Nếu cơ thể chị nào nhạy cảm lại nhận dạng tinh dịch là “kẻ lạ xâm nhập vùng cấm địa” thì hệ miễn dịch sẽ lập tức sản sinh ra kháng thể, và đã có cặp khốn khổ chỉ còn cách dùng bao cao su khi quan hệ. Còn khi họ muốn có con thì đành thụ tinh trong ống nghiệm.

Có cặp, ông chồng đồng ý kế hoạch bằng bao cao su. Lúc đầu êm đẹp, ít lần sau chị bị rát bỏng, sưng nề âm đạo. Cứ uống thuốc chống dị ứng thì hết. Bác sĩ chuyên khoa kết luận: chị dị ứng với bao cao su. Thế là phải chuyển sang phương pháp khác. Có chị không hẳn dị ứng với bao cao su mà dị ứng với chất bôi trơn được nhà sản xuất bôi sẵn.

Hiện nay phim ngừa thai VCF đang được một số bạn gái dùng. Tuy nhiên có bạn lại dị ứng với monoxynol-9 là chất diệt tinh trùng có trong miếng phim này.

Dị ứng vợ chồng có nguy hiểm?

Chúng ta nghe có người dị ứng thực phẩm, dị ứng thuốc mà chết thì dị ứng vợ chồng cũng không ngoại lệ. Trong dị ứng có sự hiện diện của bộ ba: chất gây dị ứng (allergen), hệ miễn dịch sinh kháng thể chống lại (antigen) và hóa chất trung gian gây ra triệu chứng mà chúng ta nhận thấy.

Hóa chất trung gian là histamine làm ngứa, giãn mạch máu (đỏ ở vùng da), tăng tiết axit gây rát; làm giãn mạch ở mũi, ngứa mũi, dịch tiết ở khoang mũi chảy ra nhiều gây sổ mũi, hắt hơi như “bắn liên thanh”. Ngoài ra còn có bradykinin làm co thắt cơ trơn phế quản (có người bị dị ứng đã chết vì ngạt thở, tím tái), prostaglandin làm co cơ trơn dạ dày, ruột gây buồn nôn, nôn...

Dị ứng nặng có thể lên cơn suyễn, sốt cao, rối loạn tuần hoàn não, hôn mê rồi chết.

Làm sao giải quyết?

Bà con mình có thói quen ngứa thì mua thuốc uống. Có người dị ứng hải sản vừa uống thuốc vừa ăn. Điều này cực kỳ nguy hiểm bởi sau nhiều lần như thế có thể phản ứng giữa dị nguyên và kháng thể gây sốc phản vệ mà chết. Dị ứng tất cả các tác nhân thì việc đầu tiên là loại bỏ tác nhân ấy. Nếu do mùi hương từ dầu gội, mỹ phẩm thì người vợ có thể gội đầu bằng trái bồ kết. Nếu do nước hoa, kem dưỡng da thì ngưng sử dụng.

Dị ứng với mồ hôi thì khi gần nhau môi trường phải mát, dùng quạt hoặc gắn máy lạnh. Nếu dị ứng bao cao su, thuốc diệt tinh trùng thì nên thay bằng thuốc viên ngừa thai uống mỗi ngày.

Hiện ở Trung tâm y khoa Medic đã có xét nghiệm nguyên nhân dị ứng. Mong các bạn khi thấy có những trục trặc lạ trong quan hệ vợ chồng thì nên gặp bác sĩ để khắc phục triệt để, đừng tự khám bệnh tại… tiệm thuốc “tiện” mà không “lợi”.

BS LÊ THÚY TƯƠI - TTO


Bán dụng cụ làm đẹp qua mạng: Những chiêu lừa mới

"Phụ kiện làm đẹp với giá cực mềm, không cần phẫu thuật mũi vẫn cao", đây là một trong những lời quảng cáo đang xuất hiện tràn lan trên Internet, nhất là trên các "chợ điện tử". Điều đáng lo ngại, đã có nhiều người đặt lòng tin không đúng chỗ để rồi nhận lại những kết quả không như mong muốn cùng với sự bực bội.

Ham rẻ

Chỉ cần một click chuột người tiêu dùng có thể dễ dàng tìm thấy và sở hữu những sản phẩm này mà không ý thức được rằng những sản phẩm đó làm đẹp hay làm hại. Đặc biệt, những sản phẩm này có giá rất phải chăng (khoảng vài chục nghìn đồng) nhưng hiệu quả của nó như thế nào thì khó có thể biết được. Trao đổi với chúng tôi, chị Thúy Ngân ở Hà Đông cho biết, một lần tình cờ dạo qua các "chợ điện tử" mình có đọc được thông tin nâng mũi không cần phẫu thuật, chỉ cần dùng một chiếc kẹp, sử dụng khoảng 20 phút trước khi đi ngủ, giá cả lại hấp dẫn (30 nghìn đồng) mình đã gọi điện đặt hàng ngay. Sử dụng ngày đầu tiên, mặc dù đã có miếng đệm nhưng mình vẫn cảm thấy mũi hơi đau và khó chịu, nghĩ rằng, do mới sử dụng, chưa quen nên mới có cảm giác như vậy, mình vẫn cố gắng dùng. Tuy nhiên, sử dụng được tới ngày thứ 3 thì mình không chịu được nữa, dù chỉ sử dụng khoảng 7-8 phút (theo như lời quảng cáo là phải sử dụng 20 phút hoặc hơn) nhưng mũi mình đã có những vết hằn, đỏ,... Chẳng biết hiệu quả đến đâu nhưng mình sợ không dám dùng nữa, chẳng được gì lại mất tiền oan-chị Ngân bức xúc nói.

Theo TS. Trần Thiết Sơn, Trưởng khoa Phẫu thuật tạo hình BV Xanh Pôn, các đối tượng buôn bán dụng cụ làm đẹp, mỹ phẩm qua mạng đã đánh vào tâm lý thích làm đẹp của chị em phụ nữ để rao bán, quảng cáo sản phẩm mà đôi khi trên thực tế thì chất lượng của sản phẩm không đúng như đã quảng cáo. Vì vậy đã có nhiều trường hợp chị em khi mua sản phẩm làm đẹp về sử dụng đã không những không thu được kết quả như ý muốn mà còn bị ảnh hưởng đến sức khỏe. Do đó, TS. Sơn khuyến cáo các chị em hãy là những người tiêu dùng thông thái và biết cách làm đẹp bằng việc chỉ nên mua những sản phẩm làm đẹp ở những cơ sở uy tín, có tên tuổi, thương hiệu rõ ràng và được phép của cơ quan chức năng về kinh doanh, buôn bán các sản phẩm này.
PV

Cũng như chị Ngân, thông qua Internet, chị Trang ở Khương Thượng, Đống Đa đã sở hữu được một chiếc đai cuốn giảm mỡ bụng với giá 35 nghìn đồng. Mới sinh cháu thứ hai, bụng đang còn "dấu vết" của quá trình sinh nở, chị Trang đã sắm ngay chiếc đai cuốn này với mong muốn sẽ có được vòng eo nhỏ hơn, mặc quần áo sẽ đẹp hơn. Tuy nhiên, đáp lại đó chỉ là sự khó chịu, khó khăn trong sinh hoạt. Chị Trang kể: Mới đầu mình thấy chiếc đai cuốn này khá hay, giá cả lại phải chăng nên đã mua để sử dụng. Khi cuốn vào bụng, (do mới sinh cháu nên bụng vẫn còn "sồ xề") một cảm giác thít chặt, khó chịu nhưng mình vẫn cố chịu đựng để mặc đồ được đẹp hơn. Ngày đầu sử dụng để đi làm, mặc dù mặc đồ có đẹp hơn thật nhưng về nhà cởi chiếc đai cuốn ra mình mới thấy tá hỏa, một vết hằn đúng bằng kích thước chiếc đai cuốn, cùng đó, bụng mình xuất hiện những vết đỏ nhìn rất sợ. Sau lần trót dại đó, mình không dám sử dụng thêm một lần nào nữa.

Đai quấn giảm mỡ.

Không cần kiểm định, mặc sức bán

Tham khảo trên một số trang web có thông tin bán những sản phẩm, dụng cụ làm đẹp, chúng tôi nhận thấy hầu hết đó là do cá nhân, tự nhập hàng, đăng tải lên mạng với những lời lẽ và giá cả rất hấp dẫn. Tuy nhiên, không hề tìm thấy thông tin sản phẩm đã được các cơ quan chức năng kiểm định về chất lượng. Theo Vụ Trang thiết bị và công trình y tế-Bộ Y tế, các sản phẩm có xuất xứ từ nước ngoài phải có giấy xuất xứ hàng hóa của nước sở tại gồm chứng chỉ chất lượng sản phẩm và giấy lưu hành sản phẩm. Qua đó, cơ quan chức năng mới kiểm định, tiếp nhận xuất xứ hàng hóa đã được nước sở tại công nhận và các sản phẩm mới được phép quảng cáo. Với quy trình này, khó có thể khẳng định các "chủ hàng" rao bán, quảng cáo hoành tráng trên mạng Internet có đầy đủ, rõ ràng về xuất xứ hàng hóa. Từ đây, điều đáng lo ngại hơn đó là chất lượng của các loại sản phẩm này. Không chắc sắc đẹp và dáng vóc được cải thiện đến đâu, chỉ biết rằng đã có rất nhiều người giật mình, tá hỏa khi trót dại dùng những sản phẩm này.

Dụng cụ làm đẹp trên mạng được chào bán thoải mái như thế này.

Người tiêu dùng, đặc biệt là các chị em cần đặt sức khỏe của bản thân lên hàng đầu. Bên cạnh đó, nên có sự hiểu biết trong việc lựa chọn sản phẩm, dụng cụ làm đẹp nhằm tránh những hậu quả đáng tiếc.

Suckhoedoisong